雜興 其六

明代 李攀龍
翩何漢宮女,紅妝郁熒熒。本自良家子,十五充後庭。 是時得上意,寵至身逾輕。貴幸霸天下,妙麗傾人城。 詔許領椒房,嬪御無不驚。唇如齧丹飴,齒如鏘玉聲。 一當萬乘主,常含中道情。絕色動千載,旦夕誰見明。 美惡懸盛衰,棄置視合併。所以尹婕妤,顧盻失平生。
piān hàn gōng   hóng zhuāng yíng yíng běn liáng jiā   shí chōng hòu tíng
shì shí shàng   chǒng zhì shēn qīng guì xìng tiān xià   miào qīng rén chéng
zhào lǐng jiāo fáng   pín jīng chún niè dān   chǐ qiāng shēng
dāng wàn shèng zhǔ   cháng hán zhōng dào qíng jué dòng qiān zǎi   dàn shuí jiàn míng
měi è xuán shèng shuāi   zhì shì bìng suǒ yǐn jié   shī píng shēng