雜詩五首

宋代 曾鞏
韓公綴文辭,筆力乃天授。 並驅六經中,獨立千載後。 謂為學可及,不覺驚縮手。 如天有日月,厥耀無與偶。 當之萬象瑩,所照百怪走。 此其自然光,萬物安得有。 其人雖已歿,其氣著星斗。 窮天破大惑,更覺功業久。 其餘施諸小,未負風義厚。 當身止自善,所遇時則不。 致官九列齊,此理嗟亦苟。 去就惟用舍,士固無常守。 孔孟非其稱,斗祿應未取。 惜哉天下才,甘受外物誘。
hán gōng zhuì wén   nǎi tiān shòu  
bìng liù jīng zhōng   qiān zǎi hòu  
wèi wéi xué   jué jīng suō shǒu  
tiān yǒu yuè   jué yào 耀 ǒu  
dāng zhī wàn xiàng yíng   suǒ zhào bǎi guài zǒu  
rán guāng   wàn ān yǒu  
rén suī 歿   zhù xīng dǒu  
qióng tiān huò   gèng jué gōng jiǔ  
shī zhū xiǎo   wèi fēng hòu  
dāng shēn zhǐ shàn   suǒ shí  
zhì guān jiǔ liè   jiē gǒu  
jiù wéi yòng shè   shì cháng shǒu  
kǒng mèng fēi chēng   dòu 祿 yīng wèi  
zāi tiān xià cái   gān shòu wài yòu