雜詩四首答鄭生 其一

清代 丘逢甲
洪水昔降災,天下困沉溺。上巢下營窟,非不工避匿。 大鳥呼大獸,出與人相迫。死者魚鱉游,生者鳥獸食。 天生群聖人,畀各盡天職。水平鳥獸去,用教民稼穡。 茫茫大地中,乃始有中國。此豈托空言,要在奮神力。 蚩蚩者彼民,實具愚下質。嬉遊幸無事,事至徒嘆息。 由來天下事,任者在豪傑。
hóng shuǐ jiàng zāi   tiān xià kùn chén shàng cháo xià yíng fēi   gōng    
niǎo shòu   chū rén xiāng zhě biē yóu shēng   zhě niǎo shòu shí    
tiān shēng qún shèng rén   jǐn tiān zhí shuǐ píng niǎo shòu yòng   jiào mín jià    
máng máng zhōng   nǎi shǐ yǒu zhōng guó tuō kōng yán yào   zài fèn shén    
chī chī zhě mín   shí xià zhì yóu xìng shì shì   zhì tàn    
yóu lái tiān xià shì   rèn zhě zài háo jié