雜詩 其二

明代 劉基
白露出草根,顆顆如明珠。黃華炫金錢,亦復盈階除。 閒居無尤物,玩之聊可娛。衡門不必扃,此非眾所須。 但恐成薏苡,千載令人吁。
bái chū cǎo gēn   míng zhū huáng huá xuàn jīn qián   yíng jiē chú
xián yóu   wán zhī liáo héng mén jiōng   fēi zhòng suǒ
dàn kǒng chéng   qiān zǎi lìng rén