雜詩平韻 其十三

宋代 章甫
不分白屋與朱門,憑弔當年總淚痕。高閣江頭懷帝子,荒郊路上泣王孫。 望夫化石原非石,倩女離魂豈是魂。真氣自然磨弗滅,死生興廢亦何論。
fēn bái zhū mén   píng diào dāng nián zǒng lèi hén gāo jiāng tóu huái   huāng jiāo shàng wáng sūn
wàng huà shí yuán fēi shí   qiàn hún shì hún zhēn rán miè   shēng xīng fèi lùn