雜詩平韻 其三十

宋代 章甫
清高萬古肅森嚴,學得高風了卻凡。筆不吐芒何作作,石能雄鎮且岩岩。 臨崖笑我勒瘏馬,排浪看他張飽帆。老大無能休賣拙,名言寶貴當經函。
qīng gāo wàn sēn yán   xué gāo fēng liǎo què fán máng zuò zuò   shí néng xióng zhèn qiě yán yán
lín xiào lēi   pái làng kàn zhāng bǎo fān lǎo néng xiū mài zhuō   míng yán bǎo guì dāng jīng hán