雜詩六首

唐代 李華
黃鐘叩元音,律呂更循環。邪氣悖正聲,鄭衛生其間。 典樂忽涓微,波浪與天渾。嘈嘈鴟梟動,好鳥徒綿蠻。 王吉歸鄉里,甘心長閉關。 玄黃與丹青,五氣之正色。聖人端其源,上下皆有則。 齊侯好紫衣,魏帝婦人飾。女奴厭金翠,傾海未滿臆。 何忍嚴子陵,羊裘死荊棘。 甘酸不私人,元和運五行。生人受其用,味正心亦平。 爪牙相踐傷,日與性命爭。聖人不能絕,鑽燧與炮烹。 嗜欲乘此熾,百金資一傾。正銷神耗衰,邪勝體充盈。 顏子有餘樂,瓢中寒水清。 陰魄淪宇宙,太陽假其明。臣道不敢專,由此見虧盈。 未聞東菑稼,一氣嘉穀成。上天降寒暑,地利乃可生。 葛藟附柔木,繁陰蔽曾原。風霜摧枝幹,不復庇本根。 女蘿依松柏,然後得長存。 孔光尊董賢,胡廣慚李固。儒風冠天下,而乃敗王度。 絳侯與博陸,忠朴受遺顧。求名不考實,文弊反成蠹。 結交得書生,書生鈍且直。爭權復爭利,終不得其力。 我逢縱橫者,是我牙與翼。相旋如疾風,並命趨紫極。 奔車得停軌,風火何相逼。仁義豈有常,肝膽反為賊。 勿嫌書生直,鈍直深可憶。
huáng zhōng kòu yuán yīn   gèng xún huán xié bèi zhèng shēng   zhèng wèi shēng jiān
diǎn yuè juān wēi   làng tiān hún cáo cáo chī xiāo dòng   hǎo niǎo mián 綿 mán
wáng guī xiāng   gān xīn zhǎng guān
xuán huáng dān qīng   zhī zhèng shèng rén duān yuán   shàng xià jiē yǒu
hóu hǎo   wèi rén shì yàn jīn cuì   qīng hǎi wèi mǎn 滿
rěn yán líng   yáng qiú jīng
gān suān rén   yuán yùn xíng shēng rén shòu yòng   wèi zhèng xīn píng
zhǎo xiāng jiàn shāng   xìng mìng zhēng shèng rén néng jué   zuàn suì pào pēng
shì chéng chì   bǎi jīn qīng zhèng xiāo shén hào shuāi   xié shèng chōng yíng
yán zi yǒu   piáo zhōng hán shuǐ qīng
yīn lún zhòu   tài yang jiǎ míng chén dào gǎn zhuān   yóu jiàn kuī yíng
wèi wén dōng jià   jiā chéng shàng tiān jiàng hán shǔ   nǎi shēng
lěi róu   fán yīn céng yuán fēng shuāng cuī zhī gàn   běn gēn
luó sōng bǎi   rán hòu cháng cún
kǒng guāng zūn dǒng xián   guǎng cán fēng guān tiān xià   ér nǎi bài wáng
jiàng hòu   zhōng piáo shòu qiú míng kǎo shí   wén fǎn chéng
jié jiāo shū shēng   shū shēng dùn qiě zhí zhēng quán zhēng   zhōng
féng zòng héng zhě   shì xiāng xuán fēng   bìng mìng
bēn chē tíng guǐ   fēng huǒ xiāng rén yǒu cháng   gān dǎn fǎn wèi zéi
xián shū shēng zhí   dùn zhí shēn