造侄寄人面毛竹杖四

宋代 曾幾
麥秋氣清和,槐夏日陰翳。 塊然守蓬蒿,何以破昏滯。 肩輿卒輩乏,徒步腳力費。 出門即林丘,散策空夢寐。 賸為猶子憐,遽以此君至。 分明人面目,刻畫老根柢。 毛君又一奇,枝幹不少異。 想應開一束,妙簡得三四。 今晨入吾手,夷險可歷試。 芒鞋與周旋,白拂相嫵媚。 人生七十稀,況復已過二。 多謝汝扶持,無乃太晚計。
mài qiū qīng   huái xià yīn  
kuài rán shǒu péng hāo   hūn zhì  
jiān 輿 bèi   jiǎo fèi  
chū mén lín qiū   sàn kōng mèng mèi  
shèng wèi yóu lián   jūn zhì  
fēn míng rén miàn   huà lǎo gēn  
máo jūn yòu   zhī gàn shǎo  
xiǎng yīng kāi shù   miào jiǎn sān  
jīn chén shǒu   xiǎn shì  
máng xié zhōu xuán   bái xiāng mèi  
rén shēng shí   kuàng guò èr  
duō xiè chí   nǎi tài wǎn