早飯庵中次張以道韻

宋代 張鎡
豈是幽人眼,從來可慣山。 有時才得見,覓句不曾閒。 野日光尤暖,溪梅信尚慳。 飯余行便去,休待暮雲還。
shì yōu rén yǎn   cóng lái guàn shān  
yǒu shí cái jiàn   céng xián  
guāng yóu nuǎn   méi xìn shàng qiān  
fàn xíng biàn 便   xiū dài yún hái