早春怨 擬白石

元代 張雨
盼得春來,春寒春困,陡頓無聊。半剔殘*,片時春夢,過了元宵。空山暮暮朝朝。到此際無魂可消。卻倚東風,水如衣帶,草似裙腰。
pàn chūn lái   chūn hán chūn kùn   dǒu dùn liáo bàn cán piàn     shí chūn mèng guò   le yuán xiāo kōng shān zhāo zhāo dào hún xiāo què dōng fēng shuǐ dài   cǎo shì qún yāo