暫如臨邑,至山昔山湖亭奉懷李員外率爾成興

唐代 杜甫
野亭逼湖水,歇馬高林間。鼉吼風奔浪,魚跳日映山。 暫游阻詞伯,卻望懷青關。靄靄生雲霧,唯應促駕還。
tíng shuǐ   xiē gāo lín jiān tuó hǒu fēng bēn làng   tiào yìng shān
zàn yóu   què wàng huái qīng guān ǎi ǎi shēng yún   wéi yīng jià hái