再至東莞感舊作
白首重來莞水濱,香濃相見益相親。家家一瓣能分客,處處雙煙解惹人。
花盡不須尋舊館,琴存且復拂流塵。芙容自古多無實,枉怨秋霜妒白蘋。
bái
白
shǒu
首
chóng
重
lái
來
guǎn
莞
shuǐ
水
bīn
濱
,
xiāng
香
nóng
濃
xiāng
相
jiàn
見
yì
益
xiāng
相
qīn
親
。
。
jiā
家
jiā
家
yī
一
bàn
瓣
néng
能
fēn
分
kè
客
,
chù
處
chù
處
shuāng
雙
yān
煙
jiě
解
rě
惹
rén
人
。
。
huā
花
jǐn
盡
bù
不
xū
須
xún
尋
jiù
舊
guǎn
館
,
qín
琴
cún
存
qiě
且
fù
復
fú
拂
liú
流
chén
塵
。
。
fú
芙
róng
容
zì
自
gǔ
古
duō
多
wú
無
shí
實
,
wǎng
枉
yuàn
怨
qiū
秋
shuāng
霜
dù
妒
bái
白
píng
蘋
。
。