再韻簡菊坡

宋代 鄭清之
訪梅長與寒角力,兩鬢絲絲尚堪織。 吊湘賦鵩強解事,開沙少年空太息。 酷愛孤芳支歲寒,草木雖多懶求識。 肥遁不為蒼帝臣,白賁丘園義形色。 風饕雪虐真養素,笑枕溪流漱寒石。 請翻橘頌作梅賦,倍覺風騷楚人得。 詩翁試為決然疑,謂余非是甘飲墨。
fǎng méi zhǎng hán jué   liǎng bìn shàng kān zhī  
diào xiāng qiáng jiě shì   kāi shā shào nián kōng tài  
ài fāng zhī suì hán   cǎo suī duō lǎn qiú shí  
féi dùn wéi cāng chén   bái bēn qiū yuán xíng  
fēng tāo xuě nüè zhēn yǎng   xiào zhěn liú shù hán shí  
qǐng fān sòng zuò méi   bèi jué fēng sāo chǔ rén  
shī wēng shì wèi jué rán   wèi fēi shì gān yǐn