再游

宋代 張鎡
天風吹我落人間,暫入青山又促還。 待得霜林收柿栗,卻來重扣白雲關。
tiān fēng chuī luò rén jiān   zàn qīng shān yòu hái  
dài de shuāng lín shōu shì   què lái zhòng kòu bái yún guān