再用韻戲作二庵圖

宋代 饒節
人說雙庵鶻壁巔,妙高峰頂四禪天。夢魂似亦曾招手,千里猶堪論比肩。 淥水白雲同一妙,蒼松翠竹自相鮮。誰能為作虎頭畫,傳與人間五百年。
rén shuō shuāng ān diān   miào gāo fēng dǐng chán tiān mèng hún shì céng zhāo shǒu qiān   yóu kān lùn jiān    
shuǐ bái yún tóng miào   cāng sōng cuì zhú xiāng xiān shuí néng wéi zuò tóu huà chuán   rén jiān bǎi nián