再用韻述懷

宋代 虞儔
少年發憤欲忘餐,信木能鑽透石盤。 燈火半生徒自苦,虀鹽並日不嫌單。 嗟來未肯低頭拜,臭腐那須著眼看。 何物馬肝猶不悟,憐渠五利竟誅欒。
shào nián fèn wàng cān   xìn néng zuān tòu shí pán  
dēng huǒ bàn shēng   yán bìng xián dān  
jiē lái wèi kěn tóu bài   chòu zhuó yǎn kàn  
gān yóu   lián jìng zhū luán