再用韻呈林子長

宋代 虞儔
痴兒誰識坐談高,撫字年來亦漫勞。 簿領何妨聊爾耳,湖山正是屬吾曹。 百年心事空三嘆,五馬人生卻二毛。 欲作報章還自笑,郊寒寧解敵韓豪。
chī ér shuí shí zuò tán gāo   nián lái màn láo  
簿 lǐng fáng liáo ěr ěr   shān zhèng shì shǔ cáo  
bǎi nián xīn shì kōng sān tàn   rén shēng què èr máo  
zuò bào zhāng hái xiào   jiāo hán níng jiě hán háo