再用韻

宋代 許及之
莫問無涯及有涯,眼前萬綠替千葩。故人訪我跫然喜,小閣留春聖得花。 美酒急傾門候鑰,清歌未徹燭籠紗。匆匆似此頻能過,猶勝逢人說夢華。
wèn yǒu   yǎn qián wàn qiān rén fǎng qióng rán xiǎo   liú chūn shèng huā    
měi jiǔ qīng mén hòu yào   qīng wèi chè zhú lóng shā cōng cōng shì pín néng guò yóu   shèng féng rén shuō mèng huá