再用霄字韻

宋代 孔平仲
豁然披霧睹青霄,沛若為霖灑旱苗。身逐歸雲朝傃洞,心隨流水暮縈橋。 人情不用相輕重,物理從來互長消。器業如公合廊廟,佇聞尺一有嘉招。
huò rán qīng xiāo   pèi ruò wéi lín hàn miáo shēn zhú guī yún cháo dòng xīn   suí liú shuǐ yíng qiáo    
rén qíng yòng xiāng qīng zhòng   cóng lái cháng xiāo gōng láng miào zhù   wén chǐ yǒu jiā zhāo