再用前韻四首 其四

宋代 孫覿
胡塵慘慘纏林莽,海氣紛紛接淼漫。天上空傳脩月斧,人中那見切雲冠。 干戈未解千憂結,杯酒相逢一笑寬。老眼逢春只思睡,花枝渾似霧中看。
chén cǎn cǎn chán lín mǎng   hǎi fēn fēn jiē miǎo màn tiān shàng kōng chuán xiū yuè   rén zhōng jiàn qiè yún guān
gān wèi jiě qiān yōu jié   bēi jiǔ xiāng féng xiào kuān lǎo yǎn féng chūn zhǐ shuì   huā zhī hún zhōng kàn