再用前韻各賦三解

宋代 吳潛
九天膏澤沛群方,盡掃螟蝗蝥蟘殃。 即刻焦煩成爽塏,何時繁富換荒涼。 滌場定是多遺秉,棲畝爰知有剩糧。 卻笑蓽門窮措大,瓶罌脫粟正深藏。
jiǔ tiān gào pèi qún fāng   jǐn sǎo míng huáng máo yāng  
jiāo fán chéng shuǎng kǎi   shí fán huàn huāng liáng  
cháng dìng shì duō wèi bǐng   yuán zhī yǒu shèng liáng  
què xiào mén qióng cuò   píng yīng tuō zhèng shēn cáng