再用前韻賦

宋代 蘇軾
樂天霜鬢如霜菅,始知謝遣素與蠻。 我兄綠髮蔚如故,已了夢幻齊人間。 蛾眉勸酒聊爾耳,處仲太忍茂弘孱。 三杯徑醉便歸臥,海上知復幾往還。 連娟六么趁蹋鞠,杳眇三疊縈陽關。 酒醒夢斷何所有,落花流水空青山。 忽驚鐃鼓發半夜,明月不許幽人攀。 贈行無物惟一語,莫遣瘴霧侵雲鬟。 羅浮道人一傾蓋,欲系白日留君顏。 應知我是香案吏,他年許綴蓬萊班。
tiān shuāng bìn shuāng jiān   shǐ zhī xiè qiǎn mán  
xiōng wèi   le mèng huàn rén jiān  
é méi quàn jiǔ liáo ěr ěr   chù zhòng tài rěn mào hóng càn  
sān bēi jìng zuì biàn 便 guī   hǎi shàng zhī wǎng huán  
lián juān liù yāo chèn   yǎo miǎo sān dié yíng yáng guān  
jiǔ xǐng mèng duàn suǒ yǒu   luò huā liú shuǐ kōng qīng shān  
jīng náo bàn   míng yuè yōu rén pān  
zèng xíng wéi   qiǎn zhàng qīn yún huán  
luó dào rén qīng gài   bái liú jūn yán  
yīng zhī shì xiāng àn   nián zhuì péng lái bān