再用前韻

宋代 孫覿
千騎森森響鐵衣,日上銅環四扇扉。何妨指點銀瓶索,直須倒著接籬歸。 已邀明月三人共,更看紅塵一騎飛。何日淵明賦歸去,晨光前路正熹微。
qiān sēn sēn xiǎng tiě   shàng tóng huán shàn fēi fáng zhǐ diǎn yín píng suǒ zhí   dào zhù jiē guī    
yāo míng yuè sān rén gòng   gèng kàn hóng chén fēi yuān míng guī chén   guāng qián zhèng wēi