再用前韻

宋代 蘇軾
朱顏發過如春醅,胸中梨棗初未栽。 丹砂未易掃白髮,赤松卻欲參黃梅。 寒溪本自遠公社,白蓮翠竹依崔嵬。 當時石泉照金像,神光夜發如五台。 飲泉鑒面得真意,坐視萬物皆浮埃。 欲收暮景返田裡,遠溯江水窮離堆。 還朝豈獨羞老病,自嘆才盡傾空罍。 諸公渠渠若夏屋,吞吐風月清隅隈。 我如廢井久不食,古甃缺落生陰苔。 數詩往復相感發,汲新除舊寒光開。 遙知二月春江闊,雪浪倒捲雲峰摧。 石中無聲水亦靜,云何解轉空山雷。 欲就諸公評此語,要識憂喜何従來。 願求南宗一勺水,往與屈賈湔余哀。 (韋應物詩云:水性本雲靜,石中固無聲。 如何兩相激,雷轉空山驚。 )
zhū yán guò chūn pēi   xiōng zhōng zǎo chū wèi zāi  
dān shā wèi sǎo bái   chì sōng què cān huáng méi  
hán běn yuǎn gōng shè   bái lián cuì zhú cuī wéi  
dāng shí shí quán zhào jīn xiàng   shén guāng fèi tái  
yǐn quán jiàn miàn zhēn   zuò shì wàn jiē āi  
shōu jǐng fǎn tián   yuǎn jiāng shuǐ qióng duī  
hái cháo xiū lǎo bìng   tàn cái jìn qīng kōng léi  
zhū gōng ruò xià   tūn fēng yuè qīng wēi  
fèi jǐng jiǔ shí   zhòu quē luò shēng yīn tái  
shù shī wǎng xiāng gǎn   xīn chú jiù hán guāng kāi  
yáo zhī èr yuè chūn jiāng kuò   xuě làng dào juǎn yún fēng cuī  
shí zhōng shēng shuǐ jìng   yún jiě zhuǎn kōng shān léi  
jiù zhū gōng píng   yào shí yōu cóng lái  
yuàn qiú nán zōng sháo shuǐ   wǎng jiǎ jiān āi  
  wéi yìng shī yún   shuǐ xìng běn yún jìng   shí zhōng shēng  
liǎng xiāng   léi zhuǎn kōng shān jīng