再用奴字韻呈幾叟

宋代 李綱
平生志尚在丘壑,肯學衛霍追匈奴。綿上之田方欲隱,草堂之靈休謝逋。 富貴於人何翅夢,理義悅我真如芻。晚交夫子談道妙,應笑連叔驚肩吾。
píng shēng zhì shàng zài qiū   kěn xué wèi huò zhuī xiōng mián shàng 綿 zhī tián fāng yǐn cǎo   táng zhī líng xiū xiè    
guì rén chì mèng   yuè zhēn chú wǎn jiāo tán dào miào yīng   xiào lián shū jīng jiān