再用跡字韻成一首呈判府

宋代 陳與義
風雨一葉過,黃花已陳跡。 人貧交舊疏,歲暮日月疾。 貪人積胡椒,智不到鬼錄。 那知庾郎菜,地瘦飽金玉。 不如學服氣,清座了晨夕。 尚余煙月債,驅使入吟筆。 晚逢葛先生,憐我出無仆。 借車得時詣,謬窺文字籙。 談詩不知疲,或作夜半客。 揮毫寫珠玉,治郡蓋餘力。 不羨江千萬,不慕李八百。 願傳公句法,容我附風翼。 城東劉子政,著書方滿屋。 昨示一篇詩,三日嘆未足。 仍聞供筆硯,家有樊通德。 但恐裴公門,從此近舍湜。
fēng guò   huáng huā chén  
rén pín jiāo jiù shū   suì yuè  
tān rén jiāo   zhì dào guǐ  
zhī láng cài   shòu bǎo jīn  
xué   qīng zuò le chén  
shàng yān yuè zhài   shǐ 使 yín  
wǎn féng xiān sheng   lián chū  
jiè chē de shí   miù kuī wén  
tán shī zhī   huò zuò bàn  
huī háo xiě zhū   zhì jùn gài  
xiàn jiāng qiān wàn   bǎi  
yuàn chuán gōng   róng fēng  
chéng dōng liú zi zhèng   zhù shū fāng mǎn 滿  
zuó shì piān shī   sān tàn wèi  
réng wén gōng yàn   jiā yǒu fán tōng  
dàn kǒng péi gōng mén   cóng jìn shě shí