再題吳公濟風泉亭

宋代 朱熹
華林翠澗響風泉,竟日閒來石上眠。更結危亭俯幽聽,未妨長作地行仙。
huá lín cuì jiàn xiǎng fēng quán   jìng xián lái shí shàng mián gèng jié wēi tíng yōu tīng   wèi fáng zhǎng zuò xíng xiān