再乞休致未遂得二詩呈之奇鄉友

宋代 曹勛
晚歲歸心豈易收,掛冠已去復淹留。 東方曼倩多奇節,司馬相如故倦遊。 床上詩書供一笑,山中松桂入清愁。 兒童怪我經春病,此意還能掩得不。
wǎn suì guī xīn shōu   guà guān yān liú
dōng fāng màn qiàn duō jié   xiàng juàn yóu
chuáng shàng shī shū gōng xiào   shān zhōng sōng guì qīng chóu
ér tóng guài jīng chūn bìng   hái néng yǎn