再哭燕熙七弟
前年虜騎到蓉城,聞爾妻拿未北行。地逼烽煙何異死,魂來夢寐尚如生。
時危那識詩書業,道遠深慚骨肉情。昔日雁行今剩幾,不堪回首淚縱橫。
qián
前
nián
年
lǔ
虜
qí
騎
dào
到
róng
蓉
chéng
城
,
wén
聞
ěr
爾
qī
妻
ná
拿
wèi
未
běi
北
xíng
行
dì
。
bī
地
fēng
逼
yān
烽
hé
煙
yì
何
sǐ
異
hún
死
,
lái
魂
mèng
來
mèi
夢
shàng
寐
rú
尚
shēng
如
生
。
shí
時
wēi
危
nà
那
shí
識
shī
詩
shū
書
yè
業
,
dào
道
yuǎn
遠
shēn
深
cán
慚
gǔ
骨
ròu
肉
qíng
情
xī
。
rì
昔
yàn
日
háng
雁
jīn
行
shèng
今
jǐ
剩
bù
幾
,
kān
不
huí
堪
shǒu
回
lèi
首
zòng
淚
héng
縱
橫
。