再繼前韻

宋代 華岳
俗塵方倥傯,得得訪清幽。 煙練素疑抹,山屏翠欲流。 松筠掃日月,藤蔓懸春秋。 物外有餘樂,吾生空白頭。
chén fāng kǒng zǒng   de de fǎng qīng yōu  
yān liàn   shān píng cuì liú  
sōng yún sǎo yuè   téng wàn xuán chūn qiū  
wài yǒu   shēng kòng bái tóu