再和楊公濟梅花十絕

宋代 蘇軾
一枝風物便清和,看盡千林未覺多。 結習已空從著袂,不須天女問云何。
zhī fēng biàn 便 qīng   kàn jǐn qiān lín wèi jué duō
jié kōng cóng zhù mèi   tiān wèn yún