再和四首

宋代 吳芾
花枝拂眼柳垂肩,幸得身閒且樂天。 木杪夕陽當反照,劃頭朝露豈長圓。 興來策杖雲迷徑,睡起憑欄月滿川。 老矣不堪供世用,只將蕭散度殘年。
huā zhī yǎn liǔ chuí jiān   xìng de shēn xián qiě tiān  
miǎo yáng dāng fǎn zhào   huà tóu zhāo cháng yuán  
xīng lái zhàng yún jìng   shuì píng lán yuè mǎn 滿 chuān  
lǎo kān gōng shì yòng   zhǐ jiāng xiāo sàn cán nián