再和三首

宋代 吳芾
范侯心貌古,懶與世爭名。 此去窮彌壯,逢時用則行。 琴尊無限好,道義有餘榮。 末俗方奔競,思君坐到明。
fàn hóu xīn mào   lǎn shì zhēng míng  
qióng zhuàng   féng shí yòng xíng  
qín zūn xiàn hǎo   dào yǒu róng  
fāng bēn jìng   jūn zuò dào míng