再和勸學韻

宋代 鄭清之
仕學優於服田力,公儀之家廢葵織。 詩書為府道德林,樂在藏修洎游息。 濃薰班馬有餘香,暗摸曹劉豈難識。 插架牙籤映隙曛,近竹芸編侵晚色。 諸生競詫邊腹笥,正音如聞孔堂石。 從知車馬自稽古,須信熊魚可兼得。 四科褒進惟尚賢,欽想昌黎方讀墨。
shì xué yōu tián   gōng zhī jiā fèi kuí zhī  
shī shū wèi dào lín   zài cáng xiū yóu  
nóng xūn bān yǒu xiāng   àn cáo liú nán shí  
chā jià qiān yìng xūn   jìn zhú yún biān qīn wǎn  
zhū shēng jìng chà biān   zhèng yīn wén kǒng táng shí  
cóng zhī chē   xìn xióng jiān  
bāo jìn wéi shàng xián   qīn xiǎng chāng fāng