再和求首座

宋代 洪邁
道人昔曳匡廬筇,五老負雪湓江東。 犯寒貪覓玉梅句,雖有衲被何曾蒙。 歸來苦雨熟梅子,卷裓深臥蠻煙中。 詩傳絕境忽入手,置我鄉國情何窮。 十年不蹈江上路,漠漠海氣昏貂茸。 異鄉歲晚墀流落,一笑賴此冰雪容。 嶠南絕唱敢和,騎鯨人去塵寰空。 昆墟下視堪笑閔,雕琢肝腎愁匆匆。 那知幽子云雨上,風斤玉斧修腫朧。 讀詩令我一回首,杳若目送孤飛鴻。 何時晤語折鐺側,坐聽萬籟號天風。 拈花特地兩顏解,他時與子真參同。
dào rén kuāng qióng   lǎo xuě pén jiāng dōng  
fàn hán tān méi   suī yǒu bèi zēng méng  
guī lái shú méi zi   juǎn shēn mán yān zhōng  
shī chuán jué jìng shǒu   zhì xiāng guó qíng qióng  
shí nián dǎo jiāng shàng   hǎi hūn diāo rōng  
xiāng suì wǎn chí liú luò   xiào lài bīng xuě róng  
qiáo nán jué chàng gǎn   jīng rén chén huán kōng  
kūn xià shì kān xiào mǐn   diāo zhuó gān shèn chóu cōng cōng  
zhī yōu yún shàng   fēng jīn xiū zhǒng lóng  
shī lìng huí shǒu   yǎo ruò sòng fēi hóng  
shí shé chēng   zuò tīng wàn lài hào tiān fēng  
niān huā liǎng yán jiě   shí zhēn cān tóng