再和前韻 其三

宋代 鄭清之
轅門怒發彘肩卮,計相當年笑解衣。誰識英雄千古意,肯論性命一絲危。 伏波臥看飛鳶墮,杜曲生憐獨鶴歸。自愧此身成濩落,空搔種種欲何為。
yuán mén zhì jiān zhī   xiāng dāng nián xiào jiě shuí shí yīng xióng qiān kěn   lùn xìng mìng wēi    
kàn fēi yuān duò   shēng lián guī kuì shēn chéng huò luò kōng   sāo zhǒng zhǒng wéi