再和馬圖

宋代 張耒
我年十五游關西,當時惟揀惡馬騎。 華州城西鐵驄馬,勇士十人不可羈。 牽來當庭立不定,兩足人立迎風嘶。 我心壯此寧復畏,撫鞍躡鐙乘以馳。 長衢大呼人四走,腰穩如植身如飛。 橋邊爭道挽不止,側身逼墜壕中泥。 懸空十丈才一擲,我手失轡猶攢蹄。 回頭一躍已在岸,但見滿道人嗟咨。 關中地平草木短,盡日散漫遊忘歸。 驅馳寧復受鞭策,進止自與人心齊。 爾來十年我南走,此馬嗟嗟入誰手。 楚鄉水國地卑污,人盡乘船馬如狗。 我心未老身已衰,夢寐時時猶見之。 想圖思畫忽有感,況復慷慨吟公詩。 達人遇境貴不惑,世有尤物常難得。 寧能使我即無情,搔首長歌還嘆息。
nián shí yóu guān 西   dāng shí wéi jiǎn è  
huá zhōu chéng 西 tiě cōng   yǒng shì shí rén  
qiān lái dāng tíng dìng   liǎng rén yíng fēng  
xīn zhuàng níng wèi   ān niè dèng chéng chí  
cháng rén zǒu   yāo wěn zhí shēn fēi  
qiáo biān zhēng dào wǎn zhǐ   shēn zhuì háo zhōng  
xuán kōng shí zhàng cái zhì   shǒu shī pèi yóu zǎn  
huí tóu yuè zài àn   dàn jiàn mǎn 滿 dào rén jiē  
guān zhōng píng cǎo duǎn   jìn sǎn màn yóu wàng guī  
chí níng shòu biān   jìn zhǐ rén xīn  
ěr lái shí nián nán zǒu   jiē jiē shuí shǒu  
chǔ xiāng shuǐ guó bēi   rén jǐn chéng chuán gǒu  
xīn wèi lǎo shēn shuāi   mèng mèi shí shí yóu jiàn zhī  
xiǎng huà yǒu gǎn   kuàng kāng kǎi yín gōng shī  
rén jìng guì huò   shì yǒu yóu cháng nán de  
níng néng shǐ 使 qíng   sāo shǒu cháng hái tàn