再和二首

宋代 劉克莊
古柏每經寒聳秀,朝花不待夕離披。 舉揚壹似德山棒,摧拉過於力士椎。 化鶴仙歸見孫老,感麟翁泣嘆吾衰。 楚狂難和薰風句,聊自歌之舞蹈之。
bǎi měi jīng hán sǒng xiù   cháo huā dài
yáng shì shān bàng   cuī guò shì chuí
huà xiān guī jiàn sūn lǎo   gǎn lín wēng tàn shuāi
chǔ kuáng nán xūn fēng   liáo zhī dǎo zhī