再和答為之

宋代 黃庭堅
君勿嘲廣文,冱寒被絺葛。 君勿嘲廣文,窮年飯粢糲。 常恐俎豆予,與世充餚核。 凡木不願材,木折小枝泄。 櫟依曲轅社,聊用神其拙。 吾家本江南,一丘藏曲折。 瀕溪蔭蒼筤,蕭酒可散發。 既無使鬼錢,又無封侯骨。 薄祿庇閒曹,且免受逼卒。 為此懶出門,徒弊懷中謁。 直齋賓客退,風物供落筆。 詩成著床頭,不知今幾束。 君何向予勤,見詩嘆埋沒。 嗣宗須酒澆,未信胸懷闊。 自狀一片心,碧潭浸寒月。 令德感來教,為君賦車轄。 君思揚雄吒,何似張儀舌。 此意恐太狂,願為引繩墨。 正使此道非,改過從今日。 報章望瓊琚,勿使音塵闕。
jūn cháo guǎng wén   hán bèi chī
jūn cháo guǎng wén   qióng nián fàn
cháng kǒng dòu   shì chōng yáo
fán yuàn cái   zhé xiǎo zhī xiè
yuán shè   liáo yòng shén zhuō
jiā běn jiāng nán   qiū cáng zhé
bīn yīn cāng láng   xiāo jiǔ sàn
shǐ 使 guǐ qián   yòu fēng hóu
báo 祿 xián cáo   qiě miǎn shòu
wèi lǎn chū mén   huái zhōng
zhí zhāi bīn tuì 退   fēng gōng luò
shī chéng zhù chuáng tóu   zhī jīn shù
jūn xiàng qín   jiàn shī tàn mái
zōng jiǔ jiāo   wèi xìn xiōng huái kuò
zhuàng piàn xīn   tán jìn hán yuè
lìng gǎn lái jiào   wèi jūn chē xiá
jūn yáng xióng zhā   zhāng shé
kǒng tài kuáng   yuàn wèi yǐn shéng
zhèng shǐ 使 dào fēi   gǎi guò cóng jīn
bào zhāng wàng qióng   shǐ 使 yīn chén quē