再和村邊解嘲

宋代 鄭清之
暖足番君老更便,摩挱笑問阿婆年。 聊吟夜月移花影,肯向春風逐柳綿。 自有散花居丈室,何妨奼女共壺天。 鉛華列屋諸君事,乞與寒梅了世緣。
nuǎn fān jūn lǎo gēng biàn 便   suō xiào wèn ā nián  
liáo yín yuè huā yǐng   kěn xiàng chūn fēng zhú liǔ mián 綿  
yǒu sàn huā zhàng shì   fáng chà gòng tiān  
qiān huá liè zhū jūn shì   hán méi le shì yuán