再和

宋代 張栻
夜讀韋編起欲從,門前流水落花空。 春同心事應長在,月當燈光不用籠。 弔古誰能嗟澤畔,高吟且欲效隆中。 君詩似玉無瑕玷,豈有他山石可攻。
wéi biān cóng   mén qián liú shuǐ luò huā kōng  
chūn tóng xīn shì yīng zhǎng zài   yuè dāng dēng guāng yòng lóng  
diào shuí néng jiē pàn   gāo yín qiě xiào lóng zhōng  
jūn shī shì xiá diàn   yǒu shān shí gōng