再和

宋代 張栻
閉門謝客少過從,獨倚修篁傲碧空。 忽喜千條發瓊蕊,紛如萬鶴出樊籠。 與君前日徘徊久,得句懸知慘澹中。 胸次本無愁可著,何為苦要酒兵攻。
mén xiè shǎo guò cóng   xiū huáng ào kōng  
qiān tiáo qióng ruǐ   fēn wàn chū fán lóng  
jūn qián pái huái jiǔ   de xuán zhī cǎn dàn zhōng  
xiōng běn chóu zhù   wéi yào jiǔ bīng gōng