再和

宋代 吳芾
嗟我椎鈍姿,處世百不便。 性獨愛山水,固非嗜好偏。 本來山中人,家與青山連。 仕宦三十載,塵事雖滿前。 登臨興不減,佳處輒盤旋。 搜奇更深勝,往往窮游觀。 所恨坐艱窘,苦乏買山錢。 年來足憂患,杜門絕世緣。 百念俱不起,此心已休焉。 尚欲對山水,茅茨架短椽。 非為求安計,蓋守知足言。 如我百無似,自視仍闕然。 餘生亦何幸,獲睹中興年。 賢能隨任使,熙運逢周宣。 退量駑鈍姿,老去難加鞭。 有如不才木,偶未溝中捐。 寧復幾寒暑,白骨埋黃泉。 且趁此身健,飽食仍醉眠。 衣葛謝軒冕,杖藜守丘園。 朝躡登山屐,暮上泛湖船。 保真師古語,樂聖繼前賢。 有妻能執爨,有兒能力田。 萬事不介意,過眼如雲煙。 無榮亦無辱,庶以全吾天。
jiē zhuī dùn 姿   chǔ shì bǎi biàn 便  
xìng ài shān shuǐ   fēi shì hào piān  
běn lái shān zhōng rén   jiā qīng shān lián  
shì huàn sān shí zài   chén shì suī mǎn 滿 qián  
dēng lín xīng jiǎn   jiā chǔ zhé pán xuán  
sōu gēng shēn shèng   wǎng wǎng qióng yóu guān  
suǒ hèn zuò jiān jiǒng   mǎi shān qián  
nián lái yōu huàn   mén jué shì yuán  
bǎi niàn   xīn xiū yān  
shàng duì shān shuǐ   máo jià duǎn chuán  
fēi wéi qiú ān   gài shǒu zhī yán  
bǎi   shì réng quē rán  
shēng xìng   huò zhōng xīng nián  
xián néng suí rèn shǐ 使   yùn féng zhōu xuān  
tuì 退 liàng dùn 姿   lǎo nán jiā biān  
yǒu cái   ǒu wèi gōu zhōng juān  
níng hán shǔ   bái mái huáng quán  
qiě chèn shēn jiàn   bǎo shí réng zuì mián  
xiè xuān miǎn   zhàng shǒu qiū yuán  
cháo niè dēng shān   shàng fàn chuán  
bǎo zhēn shī   shèng qián xián  
yǒu néng zhí cuàn   yǒu ér néng tián  
wàn shì jiè   guò yǎn yún yān  
róng   shù quán tiān