再和

宋代 何夢桂
采芳遺所思,所思道幽絕。 濯發沐蘭膏,卷然在發末。 鴃啼眾芳萎,微物固先識。 我方行邁邁,我載歌昔昔。 操舟入觴深,被發出梁沫。 至人本神遊,詎知見者惑。 畏途窘善步,變境乏全德。 委順天地間,誰主復誰客。
cǎi fāng suǒ   suǒ dào yōu jué  
zhuó lán gāo   juǎn rán zài  
jué zhòng fāng wēi   wēi xiān shí  
fāng xíng mài mài   zài  
cāo zhōu shāng shēn   bèi chū liáng  
zhì rén běn shén yóu   zhī jiàn zhě huò  
wèi jiǒng shàn   biàn jìng quán  
wěi shùn tiān jiān   shuí zhǔ shuí