再和

宋代 廖剛
聞說長安少,祈求廢寢興。精禋俄感格,飄舞遽縈仍。 剪水瑤花怯,搖風柳絮凝。共忻田有麥,誰念客無繒。 灑迥春恩闊,侵窗曉色增。路漫三徑草,光掩九華燈。 棲鳥渾無托,漁舠漸弗勝。岡巒徒見隴,阡陌不留塍。 庭玉堆盈尺,台雲疊幾層。困袁那有意,飽武亦何能。 斗帳愁孤椀,圍爐憶並肱。攜瓶閒煮茗,坎地學藏冰。 周雅何妨詠,燕山詎可登。齊宮當日景,謝句異時稱。 抱膝愁無侶,傳箋喜得朋。郢歌元獨妙,楚曲更相應。 跛足慚追驥,凡材強就繩。汗顏從奪錦,痛飲欲臨澠。 喻問懸荀鶴,虞弦動沈鵬。故應聊遣興,布鼓豈鼟鼟。
wén shuō cháng ān shǎo   qiú fèi qǐn xīng jīng yīn é gǎn   piāo yíng réng
jiǎn shuǐ yáo huā qiè   yáo fēng liǔ níng gòng xīn tián yǒu mài   shuí niàn zēng
jiǒng chūn ēn kuò   qīn chuāng xiǎo zēng màn sān jìng cǎo   guāng yǎn jiǔ huá dēng
niǎo hún tuō   dāo jiàn shèng gāng luán jiàn lǒng   qiān liú chéng
tíng duī yíng chǐ   tái yún dié céng kùn yuán yǒu   bǎo néng
dǒu zhàng chóu wǎn   wéi bìng gōng xié píng xián zhǔ míng   kǎn xué cáng bīng
zhōu fáng yǒng   yān shān dēng gōng dāng jǐng   xiè shí chēng
bào chóu   chuán jiān de péng yǐng yuán miào   chǔ gēng xiāng yīng
cán zhuī   fán cái qiáng jiù shéng hàn yán cóng duó jǐn   tòng yǐn lín miǎn
wèn xuán xún   xián dòng shěn péng yīng liáo qiǎn xìng   tēng tēng