再和

宋代 鄭剛中
我賦蠟梅什,吁嗟何獨梅。 天衢誰謂高,富貴容奸回。 世路可憐窄,岩穴定奇瑰。 劉蕢策如虹,李郃方為魁。 漢帝稱盛禮,太史不得陪。 楚亦多在夫,靈均葬江隈。 天馬縶四足,悲鳴謾徘徊。 楩楠遇拙匠,血指成棄材。 高岡鳳鳴姿,灶下隨煙埃。 泛觀無不爾,何嘆化為灰。 我俗勸處了,無庸畫紅腮。 我欲勸朝士,無庸巧相媒。 時來雞犬仙,勢去金石摧。 置器戒如斗,酌酒當如淮。 陶陶醉鄉中,壯心休自頹。 小視造物者,令與兒輩偕。 浩氣塞天地,容易毋悲哀。
méi shén   jiē méi
tiān shuí wèi gāo   guì róng jiān huí
shì lián zhǎi   yán xué dìng guī
liú kuì hóng   fāng wèi kuí
hàn chēng shèng   tài shǐ péi
chǔ duō zài   líng jūn zàng jiāng wēi
tiān zhí   bēi míng mán pái huái
pián nán zhuō jiàng   xuè zhǐ chéng cái
gāo gāng fèng míng 姿   zào xià suí yān āi
fàn guān ěr   tàn huà wèi huī
quàn chù le   yōng huà hóng sāi
quàn cháo shì   yōng qiǎo xiāng méi
shí lái quǎn xiān   shì jīn shí cuī
zhì jiè dòu   zhuó jiǔ dāng huái
táo táo zuì xiāng zhōng   zhuàng xīn xiū tuí
xiǎo shì zào zhě   lìng ér bèi xié
hào sāi tiān   róng bēi āi