再和

宋代 吳芾
嗟我性拙疏,平生好泉石。 好景與良辰,風清並月白。 必對佳友朋,一尊陶永夕。 雅志在輕肥,生笑公西赤。 歲晚效一官,粗竭區區力。 所得僅牛毛,罪戾如山積。 與其鎮營營,終朝有憂色。 孰若歸去來,日作太倉糴。 雖然食不充,野性還自得。 況復二老人,年來多病厄。 杜門奉旨甘,此意自平昔。 端欲務寬閒,初非為矯激。 他日會稽歸,期言終不食。 人誰諒此心,交遊謾千百。 獨幸王夫子,相知如鮑叔。 憐我氣早衰,短髮僅覆額。 信我非人偽,有意在作德。 餘生能幾何,舍此將安適。 世路多風波,談間起仇敵。 且復倒壺觴,樂此承平日。
jiē xìng zhuō shū   píng shēng hǎo quán shí
hǎo jǐng liáng chén   fēng qīng bìng yuè bái
duì jiā yǒu péng   zūn táo yǒng
zhì zài qīng féi   shēng xiào gōng 西 chì
suì wǎn xiào guān   jié
suǒ de jǐn niú máo   zuì shān
zhèn yíng yíng   zhōng zhāo yǒu yōu
shú ruò guī lái   zuò tài cāng
suī rán shí chōng   xìng hái
kuàng èr lǎo rén   nián lái duō bìng è
mén fèng zhǐ gān   píng
duān kuān xián   chū fēi wéi jiǎo
kuài guī   yán zhōng shí
rén shuí liàng xīn   jiāo yóu mán qiān bǎi
xìng wáng   xiāng zhī bào shū
lián zǎo shuāi   duǎn jǐn é
xìn fēi rén wěi   yǒu zài zuò
shēng néng   shě jiāng ān shì
shì duō fēng   tán jiān chóu
qiě dào shāng   chéng píng