再賦一首

宋代 李綱
十年不踏江南村,想像梅花勞夢魂。豈惟捧心笑西子,只恐舉步迷東昏。 繁英恍訝群玉府,墮蕊悄愁金谷園。冰肌自飲晨露白,粉質不浴驪湯溫。 我行閩嶺喜入眼,皓彩照耀咸池暾。煙凝雲慘更愁絕,積雪欲堆袁安門。 天香國艷世無匹,何用苦死教能言。吹殘樓角真可惜,莫厭秉燭臨芳樽。
shí nián jiāng nán cūn   xiǎng xiàng méi huā láo mèng hún wéi pěng xīn xiào 西 zhǐ   kǒng dōng hūn    
fán yīng huǎng qún   duò ruǐ qiāo chóu jīn yuán bīng yǐn chén lòu bái fěn   zhì tāng wēn    
xíng mǐn lǐng yǎn   hào cǎi zhào yào 耀 xián chí tūn yān níng yún cǎn gèng chóu jué   xuě duī yuán ān mén    
tiān xiāng guó yàn shì   yòng jiào néng yán chuī cán lóu jiǎo zhēn   yàn bǐng zhú lín fāng zūn