再賦醒心亭

宋代 姜特立
小橋枕滄灣,一水繞清激。 橫來莫知源,委去無尋跡。 戲魚時度淺,好鳥忽鳴寂。 堂坳隱空谾,竹樹閟寒碧。 朝霏興朱栱,倒影汎瑤席。 仰窺一逕上,始覺藏深僻。 尚憶客中行,盤嶠倦登陟。 峰迴路忽下,溪館曾休息。 高低相掩遇,景趣無終極。 朅來坐忘疲,欲去或窮夕。 安得青霞人,共此白雲適。
xiǎo qiáo zhěn cāng wān   shuǐ rào qīng  
héng lái zhī yuán   wěi xún  
shí qiǎn   hǎo niǎo míng  
táng ào yǐn kōng hōng   zhú shù hán  
cháo fēi xīng zhū gǒng   dào yǐng fàn yáo  
yǎng kuī jìng shàng   shǐ jué cáng shēn  
shàng zhōng háng   pán jiào juàn dēng zhì  
fēng huí xià   guǎn céng xiū  
gāo xiāng yǎn   jǐng zhōng  
qiè lái zuò wàng   huò qióng  
ān qīng xiá rén   gòng bái yún shì