再賦傷春二首 其一
豈料餘生兩鬢皤,廬峰猶得共婆娑。昔年自作南柯夢,此去心如古井波。
官冷故人書不到,日長齋閣睡還多。文園曾病猶堪酒,傳語風光奈我何。
qǐ
豈
liào
料
yú
餘
shēng
生
liǎng
兩
bìn
鬢
pó
皤
,
lú
廬
fēng
峰
yóu
猶
dé
得
gòng
共
pó
婆
suō
娑
xī
。
nián
昔
zì
年
zuò
自
nán
作
kē
南
mèng
柯
cǐ
夢
,
qù
此
xīn
去
rú
心
gǔ
如
jǐng
古
bō
井
波
。
guān
官
lěng
冷
gù
故
rén
人
shū
書
bú
不
dào
到
,
rì
日
cháng
長
zhāi
齋
gé
閣
shuì
睡
hái
還
duō
多
wén
。
yuán
文
céng
園
bìng
曾
yóu
病
kān
猶
jiǔ
堪
chuán
酒
,
yǔ
傳
fēng
語
guāng
風
nài
光
wǒ
奈
hé
我
何
。